cô độc

ht. Lẻ loi một mình. Khách không ở, lòng em cô độc quá (X. Diệu).

xem thêm: cô đơn, cô độc, đơn độc, cô quạnh, trơ trọi, bơ vơ, thui thủi, lẻ loi